Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Thơ chống Tàu

 Thơ Trần Chấn Uy 
HÃY LỚN LÊN ĐI CHÀNG TRAI VIỆT 

Tặng con trai Trần Minh Hoàng   

            Khi con ra đời
            Đất nước đã bốn ngàn năm
            Nhà Trần ta đã khắc vào lịch sử
            Những Đông bộ đầu,Bạch đằng giang
            Bến chương dương,cửa Hàm tử.


            Những chiến công khiến giặc kinh hồn bạt vía
            Lập nên một quốc gia thái bình thịnh trị
            “Xã tắc đôi phen bon ngựa đá
            Non sông nghìn thuở vững âu vàng”*
.                                                                                                                                                                                                                                                                                                          
           
            Cha ước mong
    Sẽ đến một ngày
    Con soạn
    Binh thư yếu lược
    Viết hịch tướng sĩ
    Nối nghiệp lớn
    Của tổ tiên
    Quốc công tiết chế
    Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn.
   
    Cả dân tộc ta không muốn
    Nước Việt cứ nghìn năm gươm giáo
    Máu dân lành đẫm ướt đất cha ông
    Nhưng gặc giã còn lăm le ngoài biển đảo
    Chiếm từng tấc đất biên cương.

    Con là dòng dõi tiên rồng
    Hậu duệ Trần triều oanh liệt
    Ba lần đại phá giặc Nguyên
    Hào khí Đông A
    át cả vầng nhật nguyệt.
   
    Con ơi nước Việt
    Chưa mấy thời yên ả
    Hết thù trong lại giặc ngoài
    Cha từng thức suốt những đêm dài
    Đọc cạn từng trang sử máu.
    Tổ quốc ta bốn nghìn năm giông bão
    Đất quê hương chưa lặng gió bao giờ.
   
    Hãy khắc lên trời xanh những câu thơ
    Đuổi giặc
    Hãy cầm chắc thanh gươm
    Giữ nước
    Chẻ núi ngăn sông, chém bay đầu giặc .

    Hãy lớn lên đi hỡi chàng trai Việt
    Hậu duệ của Quốc công tiết chế
    Chàng trai trẻ
    Trần Minh Hoàng.
........................
*Thơ Trần Nhân Tông

TÔI LẠI MUỐN CÙNG CON TRAI RA TRẬN

Máu Trường Sa nhuộm đỏ biển Trường Sa
Máu Hoàng Sa nhuộm đỏ biển Hoàng Sa
Máu những người lính
Đổ xuống vì tổ quốc
Nhuộm đỏ Trường Sa, Hoàng Sa,
Những nắm xương Việt chìm đáy nước
Nghìn năm thao thức gọi Trường Sa Hoàng Sa.

Giặc tràn đến như một cơn lốc biển
Những người lính
Kết thành tổ quốc
Ngực hứng những viên đạn đồng khốc liệt
Tay trong tay họ ôm chặt Trường Sa, Hoàng Sa.

Biển nghìn đời xanh một màu Tổ quốc
Máu nghìn đời đỏ chói hờn căm
Máu nghìn đời gầm trong lòng biển mặn:
Giữ vững nghìn đời từng tấc đất của cha ông.

Tôi lại muốn cùng con trai mình ra trậnh
Máu Đại Việt sôi trong từng huyết quản
“Đánh cho quân thù biết nước Nam này có chủ”
Lời hoàng đế Quang Trung
Còn vọng mãi giữa trời xanh.

Dân tộc tám mươi triệu người
Tám mươi triệu trái tim cháy đỏ.
Dẫu phải chết để làm nên lịch sử
Tám mươi triệu bộ xương Đại Việt
Đủ vun cao Hoàng Sa Trường Sa
Thành pháo đài
Bất tử.

Nha Trang tháng 5-2014
   
                       
Thơ Võ Trung Hiếu

THAO THỨC
   
Không biết giờ này giữa biển Đông
Những chiếc vòi rồng đã ngừng phun nước ?
Giàn khoan khổng lồ trị giá tỷ đô-la
Đã ngừng khoan những mũi dùi xâm lược ?

Mảnh đất hình chữ S
Đã bao giờ thực sự bình yên ?
Những người lính hai đầu biên giới
Đã bao giờ an giấc ngủ ngon ?

Trái đất thì tròn
Nhưng tham vọng vẫn mãi là méo mó
Dù cuộc săn đã dần có trọng tài
Nhưng trò chơi vẫn sặc mùi tiền sử
Lớn vẫn hung hăng đòi nuốt bé
Mạnh được - yếu thua
Thời của kẻ điên và các loại siêu cường

Thời mà những cột mốc biên cương
Được mềm mại cắm vào GDP và nền kinh tế
Được cài vào nhà băng, siêu thị, hội trường
Chẳng cần toạ độ tính bằng địa lý
Được lồng vào những gật đầu, thoả thuận, bắt tay
Chẳng cần quân đội và vũ khí

Thời trước mặt thì ngọt nhạt anh em đồng chí
Sau lưng sẵn sàng dùng vòi rồng và tuyên truyền vu khống lẫn nhau
Lẽ phải không bằng biết điều
Chân lý nhịn nhường giả trá

Thời luật pháp rành rành
Nhưng cũng lắm trò lưu manh xỏ lá
Lộng giả thành chân
Ngụy quân tử - chân tiểu nhân
Như chưa thế bao giờ

Giữa lúc lòng tham và mộng bá quyền
Được hiện thân bằng sừng sững một giàn khoan
Thế giới bắt đầu nhíu mày
" Chúng tôi lấy làm quan ngại ... "

Thưa các ngài
Chúng tôi lấy làm quan ngại
Rằng sau bốn nghìn năm binh đao dầu dãi
Những Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa chưa kết thúc bao giờ
Mảnh đất này vẫn sẽ là ngỡ ngàng ẩn số
Vẫn sẽ là nơi đưa tiễn những cơn mơ rồ dại không đầu đuôi

Vì chúng tôi vẫn sẽ là chúng tôi
Những bờ cõi thiêng liêng tiền nhân để lại
Chúng tôi sẽ cùng nhau tìm mọi cách giữ gìn
Chỉ vậy, thật giản đơn

" Của Cesar hãy trả lại Cesar ... "
Hãy ngừng lại những trò kẻ cắp


14.5.2014

VTH
Thơ Nồng Nàn Phố

BIỂN QUÊ HƯƠNG

Đừng khóc...

Những ngày này
Đến nụ cười cũng thấy mình mang tội với quê Hương
Mang tội với vung đất mẹ mót khoai mùa giáp hạt
Với bãi bồi bên sông vàng hương cải ngát
Với vụ tháng năm cha nheo mắt ngồi...
Với ngày sông trôi có cô gái xa người yêu đi lấy chồng cho kịp lứa
Mang tội với từng giọt máu, hơi thở
Trút lần cuối cùng khi chưa kịp nhắn người thương
Của những Anh lính mới lên đường ra trận!

Những ngày này
Đau tột cùng mà Ko cho lệ ngấn
Cắn môi nuốt đắng vào trong để sáng suốt ánh mắt nhìn
Để Tim rộn lên và óc tràn Đức tin
Nếu chiến chinh mình sẽ nắm chặt tay bạn bè làm chiến sỹ
...
Để hát khúc quân hành Ko ngừng nghỉ
Để đến lúc hiểu rằng nếu tổ Quốc Cần mình có thể xa nhau

Những ngày này
Dẫu đang Làm gì và ở đâu
Cũng Ko thể nào yên khi dõi mắt về phía biển
Chỉ muốn vứt hết thường Nhật mà ra ngoài đó chinh chiến
Bóp nát quân thù cho biển mặn hơn
Xé nát quân thù cho sóng thỏa căm hờn
Cho bao nhiêu máu cha Anh ngàn năm rỏ xuống nay trộn vào với biển
Muốn đại Dương ngấu nghiến
Nuốt quân thù cho nước Việt Bình an...

Những ngày này
Vốc một nắm muối bỏ vào tay cũng thấy lòng Vỡ tan
Tự cthất vấn lòng mình vì sao biển tổ Quốc mình mặn quá
.... Bởi sau bao nhiêu năm thon thả
Giọt đàn bầu sắp quặn thắt phía trùng khơi...

Những ngày này
Ngửa mặt lên trời
Không dám chớp mắt vì sợ nước mắt mình vỡ mất
Nếu ...vỡ sẽ kinh thất
Tới những Linh hồn đang canh giữ biển quê Hương

Giá mà những ngày này
Mình có thể lên đường ra trận tuyến!


 KHÔNG ĐỀ

....
Đừng ai ra biển mùa này (đây ko phải tựa ạ)

Chẳng biết rồi biển có nói gì với mẹ không?
Hay vờ vỗ như bình thường vẫn vỗ
Giọt máu của mẹ đã hòa vào từng con sóng đỏ
Mỗi lần cồn lên nghĩa là con đangg nín thở nhớ nhà

Những chú hải âu có báo tin về cho cha
Đôi dày cũ ngày đi cha cột dây đang lênh đênh như chiếc thuyền nhỏ
Chiếc thuyền không còn cập được vào bến đỗ
… Chiếc thuyền tạ từ mái đầu phai sương

Xin muống biển đừng tím trong mắt người thương
Sợ cô ấy sẽ thủy chung mãi mất
Sợ cô ấy sẽ ôm màu tím mà chối bỏ sự thật
… Người ta không về được nữa đâu

Đá có đủ mạnh mẽ để lũ bạn dựa đầu
Nhấp một chén cay nhớ về bài tình ca bạn mình bỏ dở
Rưới một chén xuống biển và sợ
Biển say…

Chẳng biết ngọn hải đăng có sáng đủ đêm này
Cho mẹ, cha, em, bạn bè nhìn thấu về phía biển
Ở trùng khơi…bấu mười ngón tay lên ngực và nguyện
Mẹ xiết vào lòng
Cha ôm vào lòng
Em bấu vào lòng
Bạn dựa vào lòng
… Thét hai tiếng: đừng đi!

Chẳng biết biển có thấy trước được điều gì
Mà từ khi sinh ra biển đã mặn mòi đến vậy
… Nhưng dẫu có điều gì xảy ra xin biển đừng để mẹ cha, em, bạn bè nhìn thấy
Phút gục xuống vì quê hương con đã khóc chứ không phải cười
Con đã mấp máy môi…gọi tên từng người mà không ai nghe thấy
Con đã đau đến mức ko thể nào che đậy
Chỉ có biển ồn ào để che đậy giúp con

Nếu có ai ra biển mùa này rồi nhắc về con
Xin đừng cười và ồn ào như biển!
 


TỔ QUỐC GỌI CON ĐI

....

Sẽ đến một ngày tổ Quốc gọi con đi
Mẹ đừng khóc, cha đừng ngăn và van em đừng bịn rịn
... Cchỉ xin bông lúa trên đồng nhanh chín
Cho con ngửi mùi quê Hương để da diết lúc trở về

Sẽ đến một ngày những u mê sẽ bớt u mê
Hổ thẹn cũ Ko còn ai nhắc nữa
Người trước con, người sau con, người bên trái, bên phải con đều Hoà chung nhịp thở
Con lạc cháu rồng...

Mẹ cha, em có nghe tiếng gào rú từ biển Đông
Biển vẫn xanh nhưng Ko còn Bình lặng
Con ra đi để ngày Mai...dẫu mẹ , cha, em vấn đầu bằng ,tang trắng
Thì miệng vẫn có thể cười nhìn phía biển ngắt xanh

Sẽ đến một ngày con đi theo các bạn, các em, các Anh
Chúng con được gọi chung duy nhất tên người lính
Thắt lòng mình Mỉm cười đợi lệnh
... Làm một người trọn nghĩa với quê Hương

... Trước khi con reo ca để hùng Dũng lòng ra với đại Dương
Cho con vốc một nắm cát bỏ vào tay mẹ
Nếu con Ko trở về xin người
mạnh mẽ
Ôm cát vào lòng mà thét tiếng con ơi..
Xin cha nắm tay con nhìn về chân trời
Hoàng hôn và Bình Minh chân trời rực đỏ
Cha hãy tự hào vì giọt máu của cha đã rỏ
Nhuộm lên quê Hương để đỏ ánh mặt trời
..
Còn người yêu của Anh ơi
Hãy giữ Đức tin của một người đàn bà có người yêu là chiến sỹ
Đức tin của một người vợ chờ chồng đêm đêm vò đũng quần thủ thỉ
... Anh đi lâu thế rồi chắc nhớ em ha?

Ngày tổ Quốc ôm con đi xa
Con xin sạp mình xuống để gánh Giang Sơn lên đôi vai nhỏ bé
Trên vai con bây giờ Ko chỉ có em, có cha, có mẹ
Mà còn có bông lúa chín đồng thơm sữa quê Hương
Có dòng sông và những con đường
... Có chiếc lông đôi Hải Âu vừa rớt về phía biển

... Ngày tổ Quốc gọi con đi con sẽ hùng Dũng tiến
Bên những người có chung huyết thống lạc tiên...
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét